Κικέρων
Grec ancien
Étymologie
- Du latin Cicero.
Nom propre
| Cas | Singulier | |
|---|---|---|
| Nominatif | ὁ | Κικέρων |
| Vocatif | Κικέρων | |
| Accusatif | τὸν | Κικέρωνα |
| Génitif | τοῦ | Κικέρωνος |
| Datif | τῷ | Κικέρωνι |
Κικέρων, Kikérôn *\ki.ˈke.rɔːn\ masculin
| Cas | Singulier | |
|---|---|---|
| Nominatif | ὁ | Κικέρων |
| Vocatif | Κικέρων | |
| Accusatif | τὸν | Κικέρωνα |
| Génitif | τοῦ | Κικέρωνος |
| Datif | τῷ | Κικέρωνι |
Κικέρων, Kikérôn *\ki.ˈke.rɔːn\ masculin