πυγμαῖος
: πυγμαίος
Grec ancien
Étymologie
Adjectif
| cas | singulier | |||||
|---|---|---|---|---|---|---|
| masculin | féminin | neutre | ||||
| nominatif | πυγμαῖος | πυγμαίᾱ | πυγμαῖον | |||
| vocatif | πυγμαῖε | πυγμαίᾱ | πυγμαῖον | |||
| accusatif | πυγμαῖον | πυγμαίᾱν | πυγμαῖον | |||
| génitif | πυγμαίου | πυγμαίᾱς | πυγμαίου | |||
| datif | πυγμαίῳ | πυγμαίᾳ | πυγμαίῳ | |||
| cas | duel | |||||
| masculin | féminin | neutre | ||||
| nominatif | πυγμαίω | πυγμαίᾱ | πυγμαίω | |||
| vocatif | πυγμαίω | πυγμαίω | πυγμαίω | |||
| accusatif | πυγμαίω | πυγμαίᾱ | πυγμαίω | |||
| génitif | πυγμαίοιν | πυγμαίαιν | πυγμαίοιν | |||
| datif | πυγμαίοιν | πυγμαίαιν | πυγμαίοιν | |||
| cas | pluriel | |||||
| masculin | féminin | neutre | ||||
| nominatif | πυγμαῖοι | πυγμαῖαι | πυγμαῖᾱ | |||
| vocatif | πυγμαῖοι | πυγμαῖαι | πυγμαῖᾱ | |||
| accusatif | πυγμαίους | πυγμαίᾱς | πυγμαίᾱ | |||
| génitif | πυγμαίων | πυγμαίων | πυγμαίων | |||
| datif | πυγμαίοις | πυγμαίαις | πυγμαίοις | |||
πυγμαῖος, pygmaîos *\Prononciation ?\
- Long d’une coudée.
- Exemple d’utilisation manquant. (Ajouter)
- Haut d’un coude, comme trois pommes, nain.
Dérivés
- Πυγμαῖοι (« Pygmées »)
Références
- Anatole Bailly, Abrégé du dictionnaire grec-français, Hachette, 1901